Bài thơ “Nguyệt Cầm” của Xuân Diệu

Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh,
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần.
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm!
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.
Mây vắng, trời trong, đêm thuỷ tinh;
Lung linh bóng sáng bỗng rung mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.
Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê như nước, lạnh, trời ơi…
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận:
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người…
Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê.
Chiếc đảo hồn tôi rợn bốn bề
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.

Nhận xét

Bài phổ biến

Tiểu Sử Vương Linh

Tiểu Sử Nhơn Hậu

Tiểu Sử Hữu Lợi

Tiểu Sử Tấn Giao

Tiểu Sử Tư Út

Bộ sưu tập những tấm bản đồ Sài Gòn xưa từ thời Pháp thuộc thế kỷ 19 tới nửa cuối thế kỷ 20.

Tiểu Sử Thy Trang

Tiểu Sử Thành Được

Cô Tấm "Bạch Lan" của gia tộc Huỳnh Long qua đời

NSND Lệ Thủy: Để âm nhạc truyền thống "chết", cải lương sẽ "đột tử"